HomePhương pháp ăn dặm

Giới thiệu phương pháp Ăn dặm kiểu Mỹ – Ưu điểm và khuyết điểm

Like Tweet Pin it Share Share Email

Nước Mỹ là một nước văn minh và tiến bộ. Vậy cách mẹ Mỹ cho con ăn dặm có gì đáng cho chúng ta học hỏi hay không. Ưu điểm của phương pháp ăn dặm kiểu Mỹ là đơn giản và khoa học, tôn trọng đứa trẻ. Sau đây mời các mẹ tham khảo phương pháp ăn dặm mới này nhé.

Lựa chọn thời điểm ăn dặm cho bé của mẹ Mỹ

Các bà mẹ Mỹ cho rằng ăn dặm quá sớm hoàn toàn không tốt. Lựa chọn đúng thời điểm là rất quan trọng vì nếu bạn tập cho bé ăn dặm quá sớm, hệ tiêu hóa của bé chưa đủ lớn, chưa sẵn sàng để tiêu hóa những loại thức ăn mới này. Các chuyên gia cũng chỉ ra rằng bắt đầu ăn dặm trước 4 tháng tuổi, bé thường có phản xạ đẩy thức ăn ra và dễ bị dị ứng với thức ăn hơn.

Nếu bắt đầu ăn dặm quá muộn, trẻ có thể bị bỏ lỡ các loại dinh dưỡng cần thiết cho sự tăng trưởng và phát triển. Và trẻ cũng khó làm quen với mùi vị và kết cấu của thức ăn mới. Trong khi đó, trẻ vẫn sẽ bị dị ứng với thức ăn mới như trường hợp ăn dặm quá sớm.

Vì vậy, các bà mẹ Mỹ thường tập cho con mình ăn đồ ăn mới có độ đặc sệt tăng dần trong khoảng thời gian từ tháng thứ 4 đến tháng thứ 6.

ăn dặm kiểu Mỹ

Sự chuẩn bị cho bé ăn dặm kiểu Mỹ

Để bắt đầu cho trẻ làm quen với các loại thức ăn mới, các ba mẹ cần chuẩn bị rất nhiều thứ, đặc biệt là tinh thần và sự am hiểu tâm lý của trẻ. Kinh nghiệm của các bà mẹ người Mỹ là giữ cho tâm trạng thoải mái, vì một bữa ăn căng thẳng không hề tốt cho cả con và mẹ.

Ba mẹ cần chắc chắn rằng bé có thể ngồi thật thoải mái, nhờ sự trợ giúp của ba mẹ hoặc ghế tựa. Bên cạnh đó, ba mẹ chỉ nên cho bé thử món mới khi bé không quá đói, không cảm thấy mệt mỏi và cáu kỉnh.

Mẹ Mỹ thường sử dụng thìa nhựa mềm thay vì thìa bằng kim loại vì lợi của bé rất dễ bị tổn thương. Nếu bé từ chối thử món mới ngay lần đầu tiên, các mẹ Mỹ thường thử lại trong một vài ngày sau đó, thay vì cố ép con ăn ngay lúc đó.

Các mẹ Mỹ cũng thường cho con cùng ăn với gia đình vì họ hiểu rằng, đây là cơ hội để bé quan sát và học hỏi cách ăn của các thành viên khác trong gia đình. Cuối cùng, mẹ Mỹ hiểu rằng bừa bộn và “ngoen ngoét” là một phần trong quá trình học ăn của bé. Vì đây là thời gian mà bé cảm thấy hứng thú với mọi thứ mà bé ăn. Thậm chí bé tỏ ra hứng thú chơi với đồ ăn hơn là thưởng thức chúng. Mẹ chỉ cần chuẩn bị yếm và khăn trải cẩn thận. Mẹ sẽ lau miệng cho bé sau khi bé kết thúc bữa ăn.

Thực phẩm ăn dặm của mẹ Mỹ

Điều mà các bà mẹ Mỹ coi trọng nhất khi cho bé tập ăn dặm là kết cấu của thức ăn có phù hợp với sự phát triển của bé hay không. Bắt đầu bằng bột xay nhuyễn, rồi thức ăn nghiền, cắt nhỏ rồi cắt khúc.

Các mẹ Mỹ thường bắt đầu với một thìa cà phê bột trẻ em trộn cùng với sữa mẹ hoặc sữa công thức cho bé ăn từ một tới hai lần trong ngày sau bữa sữa của bé. Mẹ sẽ tăng dần lượng bé ăn dặm trong vài ngày cho tới khi bé có thể ăn được 1- 2 thìa canh một lần. Khi em bé quen với thức ăn đặc, mẹ sẽ cho bé ăn nhiều hơn mỗi bữa.

Thực phẩm đầu tiên cần cho bé thử trong vòng 6 tháng đầu là các thực phẩm giàu sắt bao gồm các loại ngũ cốc, thịt, gia cầm, cá, đậu phụ và các cây họ đậu. Đây là loại nhất định phải có, ngoài ra, các mẹ thường kết hợp các loại rau, củ quả khác nhau cho bữa ăn của bé phong phú.

Các loại thực phẩm được lựa chọn có thể được xay nhuyễn dễ dàng và có kết cấu mềm sau khi xay bao gồm các thực phẩm giàu sắt như trên, các loại rau để nấu chín và xay nhuyễn như khoai tây, khoai lang, bí đỏ, cà rốt. Bên cạnhh Một số loại quả như táo, lê, đào, mơ được xay nhuyễn và nấu chín. Một số thực phẩm mềm khác như chuối, bơ đều rất được các bé Mỹ ưa thích.

Học mẹ Mỹ rèn con ăn dặm

Nói là quan sát người Mỹ cho con ăn thì không đúng vì thực ra họ không cho con ăn, mà là con tự ăn.

Cho con ăn dặm kiểu Mỹ

Những bà mẹ Mỹ mà tôi biết đều mới chỉ có con đầu nhưng cách họ cho con ăn gần như giống hệt nhau, không ai bảo ai. Có lẽ một phần vì học đọc sách và web về cách cho con ăn và các sách ở Mỹ thì viết giống nhau cùng kiểu Mỹ đó. Một phần là vì có vấn đề gì thì họ đều hỏi ý kiến bác sỹ, mà các bác sỹ thì cũng trả lời giống nhau vì cùng tham khảo tài liệu như nhau.

Karen là một bà mẹ Mỹ mà tôi khá thân và hay gặp. Dưới đây tôi viết lại lần mình quan sát Karen cho bé Sophie (14 tháng tuổi) ăn.

Karen trải khăn nylon dưới đất rồi đặt bé Sophie vào ghế ngồi ăn của em bé. Karen đã dọn ra trên bàn 1 lát pizza, 1 lát bánh mỳ, một ít pasta trộn kem nấm, món rau thập cẩm xào, một ít scrambled egg, một ít gà tẩm bột.

Karen đeo khăn nylon vào cổ áo Sophie để ăn khỏi vấy bẩn. Karen đặt một bát nhựa và một thìa nhựa trước mặt Sophie. Đầu tiên Karen cắt một miếng pizza nhỏ hình tam giác đặt vào bát cho Sophie. Đây là lần đầu tiên Sophie ăn pizza! Bé cầm miếng pizza bằng hai tay, cho vào mồm, thấy cứng quá, bỏ xuống bát, rồi lại cầm lên gặm mềm ra, gặm được một nửa miếng pizza thì ra chừng chán không muốn ăn món này, cầm đưa cho Karen. Karen bảo tôi “Đây là lần đầu tiên Sophie ăn pizza nên đưa cho ăn đầu tiên, vì lúc đó còn đói và đang háo hức ăn. Lần đầu ăn mà gặm được như thế này là tốt rồi. Lần sau chắc chắn sẽ tiến bộ hơn.”

Karen lại đưa vào bát Sophie một ít scrambled eggs (trứng chưng). Đây là món quen thuộc nên Sophie cầm tay bốc vào miệng ăn, lúc thích thì lại cầm thìa xúc, có miếng vào miệng, có miếng rơi lả tả bên ngoài. Cứ thế Karen dần dần đưa các món còn lại cho Sophie ăn mỗi khi Sophie ăn hết hoặc tỏ ra chán không muốn ăn món đó nữa.

Pasta trộn kem nấm có lẽ là món Sophie thích ăn nhất vì Sophie một tay cầm thìa, một tay cầm dĩa, lúc xúc, lúc xiên, lúc bốc tay, ăn gần hết bát pasta.

Đến món rau thập cẩm xào thì thật buồn cười, Sophie chỉ bốc các viên cà rốt ăn, bỏ nguyên lại các hạt đậu Hà Lan. Có vẻ như Sophie biết chắc chắn mình muốn ăn cái gì và phân biệt được rất tốt dựa trên màu sắc của món ăn.

Món gà tẩm bột Sophie đưa lên miệng gặm gặm rồi đặt trở lại bát, ngồi thừ ra. Karen hỏi “Con không muốn ăn à?” “Không sao”.

Trong lúc Sophie xử lý chỗ thức ăn thì Karen cũng đang ăn, cô chỉ thỉnh thoảng đảo mắt qua xem Sophie thái độ thế nào. Karen nói buổi tối khi có chồng cô ở nhà thì cả ba sẽ cùng ngồi ăn và Sophie rất thích được là một thành viên trong bữa ăn gia đình nên rất vui vẻ và cười nhiều lắm. Ở Mỹ, trẻ em là một phần trong bữa cơm gia đình chứ không phải là trung tâm của bữa ăn. Bố mẹ vẫn nói chuyện với nhau, chứ không phải cả hai chăm vào việc cho con ăn.

Karen nói cô phải cố gắng chọn nấu món để Sophie cũng có thể ăn được, và nấu nhiều món trong một bữa ăn để trong đó sẽ có món Sophie thích.

Chìa khóa cho việc Sophie 14 tháng tuổi ngồi ăn chung bữa ăn với bố mẹ là vì ở Mỹ trẻ em từ 8 tháng tuổi đã tập ăn bốc thức ăn và từ bỏ dần việc ăn bột/cháo.

Karen nói một ngày Sophie ăn 3 bữa chính và 2 bữa phụ. Nếu một bữa ăn ít (vì không thích ăn, mệt, chán, không có món ưa thích), thì đến bữa sau Sophie đói nên ăn rất mạnh. Trong một bữa, Karen giới hạn thời gian ăn là 30 phút, sau 30 phút, kể cả Sophie chưa ăn được nhiều, mà không chịu ăn những món đã nấu, thì Karen cũng không đứng dậy đi nấu món khác, vì Sophie cần quen với việc ăn những món có trên bàn, chứ không đòi hỏi.

Karen bảo mỗi lần cô vi phạm cái ranh giới trách nhiệm này, ví dụ như pha trò cho con ăn, xúc hộ con, làm các việc chiều theo ý con để con ăn thì Sophie lập tức “nhiễm” các thói quen xấu này ngay, trở nên đòi hỏi hơn, ăn uống càng khó khăn hơn, và bữa cơm gia đình trở nên nặng nề. Đứa trẻ dường như hiểu rất nhanh rằng việc nó ăn là rất quan trọng đối với bố mẹ, là “việc” của bố mẹ nên thay vì tập trung vào việc ăn để giải quyết cơn đói cho bản thân thì nó tập trung vào việc mè nheo, đòi hỏi.

Sophie 14 tháng chỉ nặng có 19 pounds. Sophie có đôi bàn chân rất nhỏ. Karen nói cô hỏi bác sỹ thì bác sỹ nói Karen cũng nhỏ người (cao 1m50) nên có thể Sophie cũng tạng người như mẹ. Sophie tuy nhỏ người nhưng rất khỏe mạnh, tươi cười, vận động nhiều. Chính vì vậy nên Karen lúc nào cũng bình tĩnh. Trong khi một vài đứa trẻ khác bằng tuổi Sophie biết đi bước đầu tiên lúc 9 tháng tuổi thì Sophie vẫn chưa biết đi. Karen bảo, khoảng thời gian để một đứa trẻ biết đi có thể tới lúc 18 tháng tuổi, nên bây giờ Sophie mới 14 tháng tuổi, không việc gì phải lo.

Tôi thấy cách cho con ăn kiểu Mỹ như của Karen, ngoài việc dạy đứa trẻ tự lập từ bé, thì nó còn đáng học tập ở chỗ:

– Tôn trọng đứa trẻ: Quan sát thái độ và điều chỉnh phù hợp thái độ của đứa trẻ

– Cách giao tiếp: Thay vì áp đặt “Con ơi ăn đi ngon lắm” thì hỏi han con xem con có thích ăn không, con không biết nói nhưng con lại giao tiếp trả lại bằng các biểu hiện trên mặt, tay chân…

– Sự trung thực: Thay vì lừa dối, giả vờ con về “miếng cuối cùng”, “bố ăn, con không được ăn” dù cho sự lừa dối này nhân danh yêu thương.

Share on Facebook3Pin on Pinterest0Share on Google+0

Comments (0)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *